GIÁO XỨ KIM LONG

Trang chủ » CHUYÊN ĐỀ » Tâm linh » ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ: HÃY NÓI XIN VÂNG VỚI THIÊN CHÚA NHƯ ĐỨC MARIA

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ: HÃY NÓI XIN VÂNG VỚI THIÊN CHÚA NHƯ ĐỨC MARIA

MẸ LÊN TRỜI – BỔN MẠNG GIÁO XỨ

LỊCH GIA ĐÌNH GIÁO XỨ

Hơn 100.000 người đã đến quảng trường thánh Phêrô hôm Chúa Nhật để chứng kiến Đức Thánh Cha Phanxicô dâng hiến thế giới cho Trái Tim Vô Nhiễm của Đức Maria.

Thánh tượng Đức Mẹ Fatima, đã được rước đến quảng trường vào tối hôm trước, chiếm trung tâm khung cảnh khi Đức Thánh Cha thể hiện một cử chỉ sùng kính trước Đức Mẹ. Trong lời cầu nguyện ngài nói, “Chúng con tin rằng mỗi người chúng con đều quý giá trong cái nhìn của Mẹ, xin gìn giữ đởi sống chúng con trong tay Mẹ: xin chúc lành và củng cố mọi mong ước tốt lành”. Đây là đỉnh cao của một buổi sáng mà Đức Thánh Cha dâng Thánh Lễ mừng kính Đức Mẹ Fatima. Lòng sùng kính Đức Mẹ rất được phổ biến, bằng chứng là có rất nhiều người hiện diện đã mang theo ảnh tượng của Đức Maria và ôm chặt trong tay những bức tượng Đức Mẹ Fatima nhỏ nhắn khi họ lắng nghe bài giảng của Đức Thánh Cha. Đức Thánh Cha Phanxicô, người nổi tiếng sùng kính Đức Mẹ đã nói rằng một việc được xem là một trong những điều kỳ diệu mà Đức Maria đã thực hiện, đó là “được chọn làm Mẹ Thiên Chúa”.

Lấy các bài đọc phụng vụ của ngày Chúa nhật làm nguồn cảm hứng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã suy nghĩ về ba điều. Đó là: Thiên Chúa làm chúng ta kinh ngạc, Thiên Chúa đòi chúng ta trung tín và Thiên Chúa là sức mạnh của chúng ta. Nói về Đức Maria, Đức Thánh Cha cho rằng Thiên Chúa đã làm Đức Maria kinh ngạc, nhưng dầu vậy Mẹ vẫn có thể nói “Nầy tôi là tôi tớ Thiên Chúa, xin hãy làm như lời thiên thần truyền.” Đức Thánh Cha tiếp tục nói rằng Thiên Chúa cũng làm chúng ta kinh ngạc, Ngài phá hỏng kế hoạch của chúng ta, nhưng Ngài cũng nói “hãy tin tưởng Ta, đừng sợ”.

Trong suy tư thứ hai “Thiên Chúa đòi chúng ta trung tín”, Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích rằng Thiên Chúa là tình yêu, nhưng Ngài cũng “đòi chúng ta phải trung thành đi theo Ngài”. Mẹ Maria là người nối gót trung thành đó, ngài nói tiếp, Mẹ đã nói “xin vâng” với Chúa cả những lúc vui cũng như lúc buồn”. Rồi Đức Thánh Cha nói, bổn phận của chúng ta là “luôn bước đi với Chúa, ngay cả những lúc yếu đuối, ngay cả trong tội lỗi của chúng ta. Ngài thêm, đó là điều gọi là “một Kitô hữu trọn-thời-gian”.

Trong điểm thứ ba, “Thiên Chúa là sức mạnh của chúng ta”, Đức Thánh Cha nói rằng Mẹ Maria đã ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa. Đức Thánh Cha nhấn mạnh, Mẹ làm điều nầy vì “mọi sự đều là quà tặng của Thiên Chúa. Ngài là sức mạnh của chúng ta!” Ngài cũng làm nổi bật sự quan trọng của việc không nên xem mọi sự là đương nhiên và yêu cầu mọi người ghi nhớ ba chữ chính yếu: lấy làm tiếc, xin lỗi và cám ơn.

Vì thánh tượng Đức Mẹ đã được nhiều ngàn người chiêm ngắm ở quảng trường thánh Phêrô, nên Đức Thánh Cha đã nhân cơ hội lúc đọc kinh Truyền Tin để nói lên lời “cám ơn” những người gần xa đã đến tham dự buổi cuối tuần của đức tin dành cho Đức Maria Mẹ Chúng Ta.

Sau đây là toàn văn bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh Lễ sáng Chúa nhật tại quảng trường thánh Phêrô để vinh danh Ngày của Đức Maria, một sự kiện được tổ chức trong khuôn khổ Năm Đức Tin vào ngày kỷ niệm lần hiện ra cuối cùng của Đức Trinh Nữ Maria tại Fatima (13 tháng 10, 1917).

——————————————————

Chúng ta đọc trong Thánh vịnh: “Hãy ca ngợi Chúa một bài ca mới, vì Ngài đã làm những điều kỳ diệu” (Tv 98,1). Hôm nay chúng ta suy về một trong những điều ký diệu mà Chúa đã làm: Đức Maria, một tạo vật thấp hèn và yếu đuối như chúng ta, ngài đã được chọn làm Mẹ Thiên Chúa, Mẹ của Đấng Tạo Hóa của ngài.

Khi suy về Đức Maria trong ánh sáng của những bài đọc chúng ta vừa nghe, tôi muốn cùng các bạn suy tư về ba điều: thứ nhất, Thiên Chúa làm chúng ta kinh ngạc; thứ hai, Thiên Chúa đòi chúng ta trung thành; thứ ba, Thiên Chúa là sức mạnh của chúng ta.

Trước hết: Thiên Chúa làm chúng ta kinh ngạc. Câu chuyện ông Naaman, vị chỉ huy quân đội của vua Aram, thật đáng chú ý. Để được chữa lành khỏi bệnh phong cùi, ông đã tìm đến với vị tien tri của Thiên Chúa, ông Êlisa, người không thực hành ma thuật hay đòi hỏi Naaman những gì không bình thường, nhưng bảo ông cách đơn giản hãy tin tưởng vào Chúa và đi tắm trong nước sông. Tuy nhiên không phải ở một trong những con sông lớn ở Damascus nhưng là một nhánh nhỏ của sông Jordan. Naaman ngạc nhiên đến sửng sốt. Đây là Thiên Chúa nào mà lại yêu cầu một điều quá đơn giản như vậy? Ông muốn quay trở về nhưng rồi lại đi tới, ông dìm mình trong sông Jordan và tức khắc được chữa lành (x. 2V 5,1-4). Vậy đó: Thiên Chúa làm chúng ta kinh ngạc. Chính xác là trong sự nghèo hèn, yếu đuối và trong khiêm hạ mà Ngài tỏ mình ra và ban cho chúng ta tình yêu của Ngài để cứu chúng ta, chữa lành chúng ta và ban cho chúng ta sức mạnh. Ngài chỉ yêu cầu chúng ta vâng nghe Lời Ngài và tin tưởng vào Ngài.

Đây là kinh nghiệm của Đức Trinh Nữ Maria. Khi thiên sứ truyền tin, ngài không che dấu sự ngạc nhiên. Đó là sự kinh ngạc về việc nhận ra rằng Thiên Chúa, trở thành con người, đã chọn ngài, một cô gái tầm thường ở Nadarét. Không phải là một ai đó sống trong lâu đài giữa uy quyền và giàu sang, hay một người đã làm những việc khác thường, nhưng đơn giản là người mở ra cho Thiên Chúa và đặt niềm tin tưởng vào Ngài, thậm chí không hiểu được gì cả: “Nầy tôi là tôi tá Chúa; xin hãy làm cho tôi như lời thiên thần truyền” (Lc 1,38). Đó là câu trả lời của Mẹ. Thiên Chúa luôn làm cho chúng ta ngạc nhiên, Ngài làm nổ tung những khuôn khổ của chúng ta, phá hỏng những kế hoạch của chúng ta. Và ngài bảo chúng ta: hãy tin tưởng Ta, đừng sợ, các con cứ để cho mình ngạc nhiên, hãy đứng đàng sau và theo Ta!

Hôm nay tất cả chúng ta hãy tự hỏi xem chúng ta có sợ điều mà Thiên Chúa có thể đòi hỏi hay điều mà Ngài đang yêu cầu không. Tôi có để cho Chúa làm ngạc nhiên, như mẹ Maria, hay tôi vẫn bám chắc vào khu vực an toàn của mình: trong những hình thức vật chất, trí thức hay an toàn ý thức hệ, ẩn nấp trong những dự án và kế hoạch của mình? Tôi có thật sự để cho Chúa đi vào đời sống của tôi không? Tôi đáp lời Ngài thế nào?

Trong đoạn thư của thánh Phaolô mà chúng ta vừa nghe, vị tông đồ nói với môn đệ Timôtê: hãy nhớ đến Đức Kitô. Nếu chúng ta kiên trì với Ngài, chúng ta cũng sẽ thống trị với Ngài (x. 2Tim 2,8-13). Đây là điều thứ hai: luôn nhớ đến Đức Kitô –nhớ đến Chúa Giêsu Kitô- và như thế là kiên trì trong đức tin. Thiên Chúa làm chúng ta kinh ngạc với tình yêu của Ngài, nhưng Ngài yêu cầu chúng ta phải trung thành đi theo Ngài. Chúng ta có thể bất trung, nhưng Ngài thì không thể: Ngài là “Đấng trung tín” và đòi chúng ta cũng trung thành như vậy. Hãy nghĩ về tất cả những lúc chúng ta phấn khích về điều nầy hoặc điều nọ, một sáng kiến hay nhiệm vụ nào đó, nhưng rồi sau đó, ở ngay dấu hiệu khó khăn đầu tiên, chúng ta bỏ cuộc. Thật đáng buồn, điều nầy cũng xảy ra trong trường hợp những quyết định nền tảng, như hôn nhân chẳng hạn. Thật khó để luôn kiên định, trung thành với những quyết định và cam kết mà chúng ta đã thực hiện. Thường thì quá dể để nói “xin vâng” nhưng sau đó chúng ta đã không lặp đi lặp lại tiếng “xin vâng” nầy mỗi ngày và mọi ngày. Chúng ta không trung thành.

Đức Maria thưa “xin vâng” với Thiên Chúa: một tiếng “xin vâng” đã đưa cuộc sống giản dị của ngài vào sự rối loạn, và không chỉ có một lần. Biết bao lần ngài đã phải thốt lên tiếng “xin vâng” chân thành lúc vui cũng như khi buồn, mà tột đỉnh là tiếng “xin vâng” dưới chân Thập Giá. Hôm nay ở đây có nhiều người mẹ đang hiện diện; xin hãy suy nghĩ về mức độ trung thành của Mẹ Maria đối với Thiên Chúa: nhìn người Con duy nhất của mình đang treo trên Thập Giá. Người phụ nữ trung thành, đứng im, trái tim hoàn toàn tan nát, nhưng trung thành và mạnh mẽ.

Và tôi tự hỏi: Tôi là Kitô hữu từng lúc hay là một Kitô hữu trọn-thời-gian? Nền văn hóa phù du và tương đối của chúng ta cũng ảnh hưởng rất nhiều cách chúng ta sống đức tin của mình. Thiên Chúa yêu cầu chúng ta trung thành với Ngài, hằng ngày, trong đời sống thường ngày của chúng ta. Ngài tiếp tục nói rằng Ngài vẫn luôn trung thành, ngay cả lúc chúng ta bất trung với Ngài. Với lòng thương xót của mình, Ngài không bao giờ mệt mỏi đưa tay ra để nâng chúng ta lên, để khuyến khích chúng ta tiếp tục cuộc hành trình, để quay về và nói với Ngài những yếu đuối của chúng ta, để Ngài có thể ban cho chúng ta sức mạnh. Đây là cuộc hành trình thực sự: luôn bước đi với Chúa, ngay cả những lúc yếu đuối, ngay cả trong tội lỗi của chúng ta. Đừng bao giờ chọn một con đường tạm thời cho mình. Điều đó giết chết chúng ta. Đức tin là sự trung thành tối đa, như đức tin của Mẹ Maria.

Điều cuối cùng: Chúa là sức mạnh của chúng ta. Tôi nghĩ về 10 người phong cùi được Chúa Giêsu chữa lành trong Tin Mừng. Họ đến gần Ngài và vẫn giữ khoảng cách, họ kêu lên: “Lạy thầy Giêsu xin thương xót chúng tôi!” (Lc 17,13). Họ đang đau ốm, họ cần tình yêu và sức mạnh, và họ đang tìm kiếm ai đó chữa cho họ được lành. Chúa Giêsu đáp trả bằng cách chữa họ khỏi bệnh. Tuy nhiên, thật kinh ngạc, chỉ có một người trong bọn họ quay lại, lớn tiếng ca ngợi và tạ ơn Thiên Chúa. Chúa Giêsu lưu ý điều nầy: 10 người xin cứu chữa và chỉ một người quay trở lại lớn tiếng ca ngợi Thiên Chúa và nhận biết rằng Ngài là sức mạnh của chúng ta. Biết cách để cám ơn, để ngợi khen về mọi sự Chúa đã làm cho chúng ta.

Hãy nhìn xem Mẹ Maria. Sau khi Truyền tin, hành động đầ tiên của Mẹ là hành động bác ái đối với bà chị họ Êlisabét. Những lời đầu tiên của Mẹ là: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa”, nói cách khác, một bài ca tụng và tạ ơn Thiên Chúa không chỉ vì những gì Ngài đã làm cho Mẹ, mà cho những gì Ngài đã thực hiện trong suốt dòng lịch sử cứu độ. Mọi sự là hồng ân của Ngài. Nếu chúng ta có thể nhận ra rằng mọi sự là quà tặng của Thiên Chúa, tâm hồn chúng ta sẽ hạnh phúc biết bao! Mọi sự là quà tặng của Ngài. Ngài là sức mạnh của chúng ta! Nói lên lời “cám ơn” thật quá dễ, tuy nhiên cũng rất khó! Có bao lần chúng ta nói lời “cám ơn” nhau trong gia đình? Đây là những lời cần thiết trong đời sống chung của chúng ta. “Xin lỗi”, “rất tiếc”, “cám ơn”. Nếu các gia đình có thể nói lên ba lời nầy, họ sẽ sống tốt lành. “Xin lỗi”, “rất tiếc”, “cám ơn”. Chúng ta có thường nói “cám ơn” trong gia đình mình không? Chúng ta có thường nói “cám ơn” với những người giúp đỡ chúng ta, với nhữn người gần gũi chúng ta, những người bên cạnh chúng ta suốt đời không? Rất nhiều khi chúng ta xem mọi sự như là điều dĩ nhiên! Điều nầy cũng xảy ra với Thiên Chúa. Thật dễ dàng để đến gần Chúa để cầu xin điều gì đó, nhưng để đi và cám ơn Ngài: “Được rồi, tôi không cần phải làm điều đó”.

Trong khi chúng ta tiếp tục cử hành phần phụng vụ Thánh Thể, hãy cầu xin sự chuyển cầu của Đức Maria. Xin Mẹ giúp chúng ta mở ra cho sự ngạc nhiên của Thiên Chúa, trung thành với Ngài mỗi ngày và mọi ngày, và ca ngợi và cảm tạ Chúa vì Ngài là sức mạnh của chúng ta. Amen.

XT (theo Radio Vatican)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

SỐNG ĐỨC TIN

%d bloggers like this: